Tình yêu…nó là j nhỉ??? Mà ko biết thế nào mới gọi là tình yêu??? Thích đến mức độ nào thì được coi là yêu nhỉ???
1 cô bé mà từ bé chỉ có thể gói gọn trong từ “nhút nhát”. Ấy thế mà cũng có người thích và cũng biết thích người ta. Xem nào, có lẽ là từ ngày bé nhỉ, bắt đầu đi học (có lẽ thế
), ở tập thể thì bị trêu với 1 đứa bạn bằng tuổi, đến lớp thì hình như là bị trêu với cả 2 a e học cùng lớp, ấy vậy mà hình như cô bé ấy lại thích 2 a e sinh đôi khác trong lớp (chả biết nhớ có đúng ko). Mới đầu đời mà chuyện tình cảm của cô bé đã phức tạp thế đấy:-<. Lên cấp 2, được 2 năm đầu tiên, vâng, lại do bị trêu, bị gán ghép mà lại thích 1 cậu bạn cùng lớp nữa. Chả hiểu sao cô bé này, cứ bị gán ghép là bắt đầu để ý, và thế là thích ( đúng là trẻ con ).
Lên đến năm lớp 8, chuyển lớp. Một môi trường hoàn toàn mới, lạ với tất cả các bạn cùng lớp nhưng cũng may là cô bé hoà đồng khá nhanh. Lại là vấn đề tình cảm, nhưng lần này lại hoàn toàn khác. Tất nhiên là trong lớp cô bé lại thích 1 cậu bạn rồi, nhưng chỉ là thích thôi nhé, chỉ là quý hơn bạn bình thường thôi, cái “thích” của trẻ con mà:)). Nhưng mà lần đầu tiên cô bé được người khác thích, bị bạn bè trêu rất nhiều mà lại ko có tí cảm xúc nào. Trước tiên bạn ý ngồi bên cạnh, sau thì bị chuyển chỗ. Cô bé cũng ko nhớ làm thế nào mà biết là cậu bạn đó thích mình, chỉ là lên đến năm lớp 9 thì những dịp như sn, valentine, noel… cô bé đều nhận được quà. Hay đơn jản như cô bé bị cảm, thế mà về nhà mở cặp ra thấy 1 vỉ thuốc ngậm ho trong cặp. Có thể đối với người khác, như thế là lãng mạn, là tình cảm lắm nhưng ko hiểu sao cô bé ấy lại chả có cảm jác j. Cả năm học lớp 9 cô bé ko nói với cậu bạn câu nào. Món quà nhận được cũng muốn trả lại mà ko được, cứ cất mãi ở nhà và h thì có lẽ cô bé cũng chả nhớ món quà đấy để đâu luôn:)).Cái thái độ thờ ơ đấy dường như đã tác động khá mạnh đến cậu bạn kia, và ko biết có phải còn nguyên nhân nào khác ko mà đến gần cuối năm lớp 9, jai đoạn quan trọng để chuẩn bị thi tốt nghiệp thì cậu bạn ý bắt đầu ít đi học hơn và rồi trước khi kết thúc năm học, cậu bạn ý đã chính thức xin nghỉ học và chuyển trường. Liệu đấy có phải là cú sốc với cô bé, và liệu sau đấy cô bé có thích được ai nữa ko???
Vâng, lên đến năm cấp 3, chả hiểu thế nào mà cô bé lại học trong lớp chỉ có 3 mống con trai. Trong 1 môi trường như thế thì tình cảm bị mất đi có lẽ là điều dễ hiểu:)).Lên cấp 3, cũng đã bắt đầu lớn rồi, quen biết cũng nhiều hơn. Đi chơi với cô bạn thân, được dẫn đến chỗ làm của a người yêu cô bạn, chả hiểu thế nào mà có anh ở đấy lại thích cô bé:)). Có lẽ đó là lần đầu tiên nó đi chơi với những người lớn tuổi hơn, và người thích cô bé cũng là 1 anh lớn tuổi hơn. Lần đầu tiên nhận được những bức thư tình, nhận được những tin nhắn hỏi thăm rất ân cần nhưng ko có ai để chia sẻ. Và với cái bản tính nhút nhát vốn có thì những bức thư tình kia cái thì ko dám đọc, cái thì đọc 1 lần rồi cất đi luôn, có khi còn là vứt đi nữa; tin nhắn thì gần như ko trả lời hoặc trả lời rất qua loa đại khái. Nhát quá, lên đến cấp 3 vẫn ngại tiếp xúc với con trai, nhiều khi cô bé đó cũng ước já như mình bớt được cái tính nhút nhát kia đi, já mà mình mạnh dạn hơn trong jao tiếp thì có lẽ đã khác. Cả quãng đời học sinh đi qua mà vẫn chưa biết yêu là j (thích kiểu kia ko tính)
Lên đến đại học, chả hiểu sao tính khí hình như có thay đổi khá rõ, ai nhìn vào cũng thấy. Gặp lại mẹ 1 cậu bạn cùng lớp cấp 2 mà cô ý cũng nói là thay đổi nhiều quá, ngày trước con bé nhát lắm. Cô bé cũng biết là mình đã mạnh dạn hơn, tự tin hơn nhưng xem ra cái độ nhút nhát kia thì vẫn chưa jảm hơn được là bao. Năm đầu tiên sóng im biển lặng cứ thế trôi đi, dần dần cô bé đã bạo dạn hơn, bắt đầu tham ja nhiều hoạt động xã hội hơn, quen biết nhiều hơn. Và hình như là cô bé cũng đã ko còn ngại tiếp xúc với con trai như trước nữa:)). Các bạn nam à, các a à, ui dồi, ngồi chém jó với nhau vô tư đi. À nói đến đây thì cũng phải nói thêm là cô bé đã thích, thích thật sự 1 người, có lẽ là lần đầu tiên. Chả hiểu người kia có thích cô bé thật sự ko nhưng mối quan hệ này liệu có phải là yêu??? Mặc xác nó là j cũng được, dù j cũng đã qua rồi. Nó ngắn lắm, tính ra từ lúc bắt cho đến khi nó nhận ra là người mà người kia thích ko phải là cô bé, là 1 người khác. Lần đầu cô bé biết đau, lần đầu biết níu kéo cho dù nó chả mang lại ích lợi j cả. Sau 1 tjan đâu lại vào đấy, đã có thể nói chuyện bình thường với nhau, đã có thể cười nói vui vẻ, trêu đùa thoải mái, sao mà nó nhẹ nhàng thế:)).
Sau đấy thì hình như cô bé cũng lại thích, nhưng chỉ là cái thích ban đầu thôi, thích vì lần đầu có người tốt với cô bé như vậy, nhưng rồi nó trôi qua rất nhanh:)). Giờ thì cô bé bạo dạn hơn, bạn bè thì yêu đương cứ loạn cả lên, nhưng cô bé vẫn vô tư cười, “chơi chán đã, yêu làm j vội”. Nhưng mà thử hỏi yêu là thế nào, tình yêu là cái j chứ, sao nó cứ làm cho những người bên cạnh cô bé phải suy nghĩ, phải buồn, phải đau, phải khóc…và như vậy đâu chỉ mình họ đau, bạn bè họ cũng đau, và cô bé cũng đau lắm chứ, nhưng mà biết júp j đây. 1 đứa chả có tí trải nghiệm j về yêu đương, chỉ mới thích vớ vẩn, kinh nghiệm sống có lẽ cũng chả có mấy, biết phải làm j đây???
Yêu vào thì nhiều người đau nhưng cũng nhiều người hạnh phúc, ko biết đã đủ lớn để có thể yêu chưa nhỉ??? Trong suy nghĩ của cô bé nhiều lúc cũng muốn yêu, muốn được yêu, cũng muốn thử cái cảm jác mà bao người đang có và đang phải chịu…Nhưng mà biết làm thế nào nhỉ, muốn là 1 chuyện mà có lại là chuyện khác, có lẽ do cái số rồi, khổ và lận đận trong tình duyên chăng??? Hay để cho cô bé bắt đầu tìm kiếm từ bây h nhỉ, như lời 1 người bạn cô bé đã chúc “sẽ tìm được true love”, nhưng xem ra là jan nan lắm:)). Nếu để tự nhiên thì sao nhỉ??? Lại 1 người bạn nói rằng cô bé h vẫn đang chỉ là nụ, cứ để nó nở tự nhiên, lúc đấy sẽ đẹp lắm. Liệu có đẹp thật ko nhỉ, liệu có lâu ko nhỉ, tò mò quá đi…
Thôi thì việc j đến cứ để tự nhiên nó sẽ đến. Cô bé ơi, hãy tự làm đẹp cho mình đi, để đến lúc nở ra ko đẹp thì cũng ko thể xấu được=)). Vậy bắt đầu từ cái j nhỉ, hay bắt đầu từ những việc đơn jản như nữ công ja chánh nhé, tập nấu cơm này, phải quan tâm đến ja đình nhiều hơn này…liệu đã đủ chưa nhỉ:-? Đã từng nghe nghiều người nói “đường còn dài, jai còn nhiều”, sao phải xoắn:))
*sến quá, chuyện của ai đây ko biết:-<*